»

Thứ bảy, 03/12/2022, 13:28:05 PM (GMT+7)

Biển mơ

(18:01:38 PM 18/06/2011)
(Tin Môi Trường) - -Tình yêu là món quà tuyệt vời tạo hóa ban tặng cho con người. Hãy yêu đời, yêu người khi ta còn có thể. Vì yêu là để sống, và sống là để yêu thương …

 

  minh[-]hoa[-]

Minh họa

 

 Sài Gòn vào thu, trời xanh ngắt.

 

Sân trường học viện Quốc gia. Gió thổi, lá me vàng nhỏ li ti, xoay tròn, vấn vít ... Anh nhìn thấy nàng. Ngạc nhiên trước vẻ đẹp thanh tao của người con gái. Nàng cao dong dỏng, cân đối. Mái tóc đen, dài qua eo lưng bung xõa tự nhiên. Gương mặt trái xoan nhẹ nhõm và thanh thoát. Nàng dắt chiếc xe honda màu xanh gửi trong bãi xe bằng cử chỉ khoan thai. Rồi nàng đứng thẳng người, buộc lại mái tóc, nhẹ nhàng ôm chiếc cặp da đen, bước những bước dứt khoát đi về phía lớp học. Hải nhìn tránh đi chỗ khác. Nhưng từ đĩ, trong lòng chàng trai miền biển rộn lên cảm xúc khó tả.

 

Lớp học bắt đầu vào một giờ ba mươi chiều. Buổi học đầu tiên, từng người lần lượt giới thiệu tên, tuổi, nghề nghiệp… Lớp có hai mươi nam và chín nữ. Nàng là người nói về mình cuối cùng. Cả lớp đổ dồn ánh mắt nhìn làm nàng đỏ mặt.

 

- Tôi tên là Ngọc Lan - Giọng nàng nhỏ nhẹ, nhưng rõ ràng, trong trẻo “… 28 tuổi, công việc của tôi: lập các dự án, tổ chức các hội thảo trong Công ty liên doanh”.

 

- Tôi đã có gia đình và một bé gái năm tuổi. - Mọi người ồ lên ngỡ ngàng, có chàng trai tinh nghịch nói:

 

- Tưởng chưa có gia đình, đang mừng…

 

Nàng cười dịu dàng không nói. Thầy giáo cố gắng truyền đạt hết kinh nghiệm quản lý cho những học viên tràn đầy sức trẻ này. Nàng ngồi cách Hải hai bàn. Hải nghe giảng bài, thỉnh thoảng nhìn sang, thấy nàng ngước cặp mắt trong veo như nuốt từng lời của thầy, chăm chú ghi chép.

 

Riêng Hải buồn hẳn, từ khi nghe nàng giới thiệu. “Người ta hơn mình tuổi, đã có gia đình rồi, mình vô duyên thật”.

 

Những buổi học trôi qua. Giờ giải lao, lớp rộn lên tiếng cười đùa. Hải hài hước, đùa có duyên, nhưng lúc này những câu đùa bỗng trở thành vô nghĩa, anh lặng ngồi xem lại bài đã học. Ngọc Lan đọc báo. Nàng không biết có một người nhìn mình với ánh mắt rất lạ.

 

Hàng ngày, Hải vẫn đến sớm, đứng trên ban công ngắm Ngọc Lan từ tốn gưi xe, buộc lại mái tóc, thong thả đi lên lớp. Nhưng Hải không làm quen với nàng.

  

Ba tháng trôi qua thật nhanh, kết thúc khoá học.

 

Buổi chia tay. Hải đệm đàn Organ cho các bạn hát. Với niềm say mê, anh đã tự học và chơi được nhiều bản nhạc nổi tiếng, hoà tấu của Betthoven, Mozart, những bản tình ca của Tây Ban Nha. Bản nhạc Les fleur sauvages (Cnh hoa hoang dại) vang ln m đềm, mang theo nỗi buồn man mác…

 

Ngón tay ve vuốt trên phím đàn, Hải cất tiếng hát “ Chỉ có thuyền mới hiểu, biển mênh mông nhường nào, chỉ có biển mới hiểu, thuyền đi đâu về đâu…”

 

Ngọc Lan chăm chú nghe và ngắm nhìn chàng trai phố biển. Cô tự hỏi nơi Phan Thiết xa xôi kia lại có chàng trai chơi đàn hay đến thế… Giọng Hải khỏe và ấm. Nàng thấy tâm hồn mình bay theo giai điệu “…Cũng có khi vô cớ, biển ào ạt xô thuyền, ôi tình yêu muôn thuở, có khi nào đứng yên...”.  Tiếng vỗ tay vang dội.

 

- Hay quá, hát thêm bài nữa đi Hải ơi!

 

 Không thể từ chối,  Hải thoáng ưu tư rồi nhận lời:

 

- Tôi sẽ hát tặng các bạn bài hát “Chảy đi sông ơi” của nhạc sỹ Phó Đức Phương.

 

Tiến đàn  êm dịu, quanh đâu đây có dòng sông hiền hoà chảy mãi, có tình yêu nồng nàn, đắm say. “…Ôi con sông tắm mát muôn đời, hãy cho ta nỗi niềm mong nhớ, nhắn giùm ta dù rằng nơi góc bể, rằng phía đầu nguồn ta vẫn ngóng trông. Chảy đi kìa, sông ơi …”

 

Tiệc chia tay, rượu rót ra. Bài hát “ Chia tay nhé… rồi ngày mai ta gặp lại nhau…” rưng rưng.

 

Các cô gái bị mời uống rượu. Biết bao giờ mới gặp lại?! Mỗi người một nơi xa xơi. Nâng ly. Trăm phần trăm!

 

Ngọc Lan đang ghi địa chỉ cho các bạn bằng những dòng chữ nhỏ nhắn, rất đều của mình.

 

- Chữ Ngọc Lan đẹp quá, làm cô giáo mới đúng đấy!

 

Hải cầm ly rượu đi các bàn, anh đến bàn của Ngọc Lan sau cùng. Ngắm nhìn thật gần nụ cười của nàng. Làn da trắng mịn ửng hồng nơi má. Thân hình thon thả, vòng eo nhỏ nhức nhối, đôi môi nhỏ hồng ướt t, nụ cười trong veo. Những ngón tay mảnh mai, thon dài khẽ vuốt lọn tóc mai duyên dáng.

 

- Anh chơi đàn rất hay, hát cũng hay nữa, sau này Lan sẽ gửi con gái ra phố biển  học nhé! – Nàng đùa. Các cô cười:

 

- Anh Hải nhớ lấy công đắt vào nhé! 

 

Hải lấy can đảm bước đến sát bên cạnh Ngọc Lan, nói khẽ:

 

- Lan uống với tôi một ly rượu được không?

 

- Em không biết uống rượu- Nàng cười.

 

 - Chỉ một chút thôi, chia tay rồi, biết có gặp lại nhau nữa không?     

 

Lan không nỡ từ chối, nàng cầm ly rượu cố gắng nuốt chút ít một cách khó khăn. Men say của rượu, hương thơm dịu dàng tỏa ra từ cơ thể Ngọc Lan làm Hải ngất ngây. Anh uống cạn ly rượu còn lại.

 

- Cảm ơn Lan. Chúc Lan may mắn và hạnh phúc! Nói rồi Hải quay đi thật nhanh.

 

 … Hải lên xe trở về Phan Thiết vào ngày nắng vàng rực rỡ. Lạ thật, nhìn hoa nắng nhảy múa trên đường anh cũng thấy nụ cười của Ngọc Lan. Nhìn lên bầu trời mây trắng cũng thấy bóng hình Ngọc Lan. Mắt Hải hoa lên. Đâu đâu cũng thấy bóng hình Ngọc Lan…  

          

Những ngày tiếp theo buồn vô hạn. Đi học vui bao nhiêu, khi về buồn gấp bội. Buồn ngơ ngẩn. Nhớ nhung, day dứt. Chẳng thiết ăn uống,  cũng chẳng thể thao, bạn bè. Buổi tối, anh không tham gia tán gẫu với mấy anh chàng độc thân như trước, mà lang thang ra biển. Ngồi một mình đăm chiêu, hút thuốc, nghĩ suy … và nhớ. Rất khuya, anh mới đứng lên ra về.

 

… Biển vắng. Cơn mưa trái mùa bất chợt. Mưa rào trên biển đuổi theo những con sóng bạc đầu. Thảm rau muống biển rung rinh theo chiều gió. Hoa tím mỏng manh chống chọi với mưa. Hải ngồi như vậy, để mặc cho mưa ướt hết thân mình. Nhắm mắt lại, anh mơ thấy Ngọc Lan đưa những ngón tay dịu dàng, khẽ vuốt những hạt mưa trên tóc, trên trán, và anh đã ôm nàng trong vòng tay… vị ngọt đôi môi và hương say của cơ thể. Anh xiết chặt thân hình mềm mại ấy, đắm đuối hôn lên đôi bàn tay mềm dịu. Trái tim anh run rẩy, sung sướng và hạnh phúc.

 

Tiếng sấm, chớp xé tan mây làm anh giật mình choàng tỉnh. Mưa nặng hạt, giấc mơ tan biến. Cái lạnh thấm qua cơ thể đẫm nước mưa, cả người lên cơn sốt hầm hập, anh thất thểu bước giữa biển trời mênh mông, vô định. Tê dại…

 

Ngày trôi qua. Bạn bè, đồng nghiệp cảm nhận sự khác lạ nơi Hải, thì thầm với nhau “ Cu cậu đang si tình!” .

 

  “Mà ai mới được chứ…?!!!”

 

 minh[-]hoa

Minh họa Internet

 

….  Ngọc Lan nhận được một lá thư gửi tới bằng đường bưu điện. Nàng rất ngạc nhiên, lá thư viết tay, gửi bằng tem.

 

Phan Thiết  ngày    tháng     năm…

 

 Ngọc Lan thân yêu!

 

Cho phép tôi được gọi em như vậy! Nếu những dòng chữ này mang đến cho Lan nỗi buồn, xin hãy tha lỗi cho tôi! Nhưng tôi không thể không viết cho Lan. Tôi đã yêu Lan, yêu vô cùng! Dù biết Lan đã có gia đình. Tôi cũng không hiểu tại sao chỉ ít ngày gặp Lan mà trái tim tôi tan nát. Tôi tự sỉ vả mình đã đặt tình yêu không đúng chỗ.

 

Lan ơi, không lúc nào tôi nguôi nỗi nhớ về em. Những đêm dài không ngủ, tôi chỉ mong trời nhanh sáng để làm việc, để quên đi nỗi nhớ. Những buổi tối ra biển, nhìn về phương xa, tôi lại nghĩ đến em, nhớ em vô cùng! Tôi vô vọng mơ ước, khao khát có em bên cạnh. Tôi yêu em!

 

 Một lần nữa, xin hãy tha thứ cho tôi! Cầu mong Lan luôn mạnh khoẻ, may mắn và hạnh phúc!

 

…Thà làm gió phiêu lưu trời biển

Còn hơn gặp mà chẳng dám nhìn em

Em như rượu mời khi ly biệt

Uống vào chẳng vợi men nhớ thương

Nói với em những gì sâu kín nhất

Yêu em, yêu đến khôn cùng!

                                                                        Nguyễn Minh Hải

 

Lan đọc lại lá thư một lần nữa, nhớ lại chàng trai  đàn hát rất hay. Khẽ thở dài, nàng gấp lá thư lại.

 

Mỗi tháng, nàng nhận được tấm bưu thiếp gửi về từ thành phố biển. Những bông hoa hồng màu xanh dịu dàng. Những dòng chữ chứa đầy yêu thương. Nàng im lặng không trả lời.

 

Mùa xuân năm thứ ba, tấm thiệp với những bông hồng đỏ thắm được gửi đến… Nàng ra bưu điện, gửi lại một tấm thiệp hoa cẩm chướng với lời ghi: “ Cảm ơn rất nhiều về tình yêu của anh dành cho Lan. Nhưng Lan không thể đáp trả tình cảm của anh. Đã đến lúc anh phải quên Lan để hướng đến tương lai. Lan nghĩ, với tâm hồn và trái tim đầy cảm xúc, anh sẽ gặp được cô gái xứng đáng. Lan sẽ mãi nhớ về anh như một người bạn tốt trong cuộc đời” .

 

 … Bãi biển Hòn Rơm năm năm sau.

 

Buổi sáng chan hòa nắng gió. Biển thẫm. Sóng bạc đầu tung bọt trắng xóa. Người ta thấy một cặp vợ chồng cùng dắt tay một bé trai nhỏ đi dạo trên bờ cát.

 

Cậu bé cố gỡ tay bố mẹ ra để tự đi một mình, chạy lon ton giữa bố mẹ, rồi ngồi thụp xuống, hăm hở bốc cát. Người vợ có dáng người tròn lẳn khỏe mạnh, làn da miền biển rám nắng. Chị nhìn con âu yếm, rồi ngước nhìn chồng mỉm cười hạnh phúc. 

          

Tình yêu, đam mê một thời tuổi trẻ. Bây giờ là hiện tại và tương lai.

Nguyễn Thị Hoafi Sâm (TPHCM)
TÁI CHẾ ĐƠN GIẢN THẾ

Gửi ý kiến bạn đọc về: Biển mơ

* *
*
*
Chọn file
(File: .Zip - 2M)
(Tin Môi Trường hoan nghênh các ý kiến đóng góp của bạn đọc cho bài viết. Các thảo luận sẽ được xem xét trước khi đăng tải. Tin Môi Trường giữ quyền từ chối những lời lẽ xúc phạm cá nhân, tổ chức; lời lẽ trái thuần phong mỹ tục, vi phạm pháp luật. Bạn đọc thảo luận bằng tiếng Việt có dấu. Ý kiến không nhất thiết thể hiện quan điểm của Tin Môi Trường. Cám ơn sự đóng góp và hợp tác của các bạn)
CPECO
Không xả rác
 TA Coaching @tahealingcoachingCPECO
 VNPT hỗ trợ thông tin liên lạc cho người dân Huế, Đà Nẵng khắc phục bão Sơn Ca

VNPT hỗ trợ thông tin liên lạc cho người dân Huế, Đà Nẵng khắc phục bão Sơn Ca

(Tin Môi Trường) - Do ảnh hưởng bão Sơn Ca gây mất điện tại nhiều khu vực, với tinh thần đồng hành cùng bà con vượt qua khó khăn, VNPT đã nhanh chóng triển khai nhiều hoạt động ứng cứu thông tin và tổ chức các điểm sạc miễn phí cho người dân tại các điểm giao dịch VNPT và các khu vực dân cư trên địa bàn các tỉnh Thừa Thiên Huế, Đà Nẵng…

Tin Môi Trường
VACNE 30 năm
 Từ 1-1-2022 "xả rác nhiều, trả tiền nhiều",TP.HCM áp dụng thế nào?

Từ 1-1-2022 "xả rác nhiều, trả tiền nhiều",TP.HCM áp dụng thế nào?

(Tin Môi Trường) - Từ 1-1-2022, Luật bảo vệ môi trường 2020 sẽ chính thức có hiệu lực, trong đó có nội dung 'giá dịch vụ thu gom vận chuyển và xử lý chất thải rắn sinh hoạt từ hộ gia đình, cá nhân được tính dựa trên khối lượng, thể tích chất thải ra'.

Hội BVTN&MT Việt Nam
 Giờ Trái Đất 2021:"Lên tiếng vì Thiên nhiên"

Giờ Trái Đất 2021:"Lên tiếng vì Thiên nhiên"

(Tin Môi Trường) - Ngày 27/3 năm nay, một lần nữa hàng triệu người dân trên Trái đất sẽ cùng nhau đoàn kết, thể hiện quyết tâm bảo vệ Thiên nhiên bằng cách tắt đi những ngọn đèn không cần thiết vào lúc 8.30 tối (giờ địa phương). Năm nay, Giờ Trái Đất tại Việt Nam có thông điệp "Lên tiếng vì Thiên nhiên" trong đó kêu gọi mọi người hãy "lên tiếng" hồi đáp với lời kêu cứu của Thiên nhiên bằng những hành động cụ thể nhất. Chương trình cũng nhấn mạnh hai trong những vấn đề môi trường lớn nhất hiện nay là Biến đổi khí hậu và Rác thải nhựa trong tự nhiên.

KHÔNG XẢ RÁC BỪA BÃI